Vẫn Nợ Cuộc Đời - Nhật Sơn
Ta nợ cuộc đời hạt cơm xẻ đôi
Ta nợ của người cuộc vui đã phai.
Buớc đi trong đời xót xa câu cười
qua từng ngày dài. còn ai với ai.
Ta nợ mặt trời từng tia nắng mai.
Ta nọ đường chiều mùi hương tóc bay
Phố quen bao ngày nắm tay nhau về
Ta nợ nụ cười người phu sáng nay
Nghe đời nhẹ nhàng bước chân phong trần
Ta nợ, còn nợ cuộc đời, nợ từng hạt cơm xẻ đôi
Ta nơ, còn nợ bạn bè từng giọt cà phê đắng môi.
Nơ quê hương những khúc hát đưa nôi.
Tiếng ru à ơi vẫn mang trong đời.
để ta quay về tìm nhau ngày mai
Sông cạn vì đời, đời đâu có hay.
Ta lạnh vì tình, tình như lá bay.
Đã qua bao ngày, ước mơ chưa đầy.
Ta nợ người thầy bài thi thuở xưa.
Ta nợ me hiền lời ru dưới mưa
Ta nợ người tình bài ca tiễn đưa.
Gấm hoa phai rồi, lối xưa ta về,
cha già bạc đầu vì bao nắng mưa.
Ta nợ cuộc đời áo cơm bao mùa
Ta nợ của người cuộc vui đã phai.
Buớc đi trong đời xót xa câu cười
qua từng ngày dài. còn ai với ai.
Ta nợ mặt trời từng tia nắng mai.
Ta nọ đường chiều mùi hương tóc bay
Phố quen bao ngày nắm tay nhau về
Ta nợ nụ cười người phu sáng nay
Nghe đời nhẹ nhàng bước chân phong trần
Ta nợ, còn nợ cuộc đời, nợ từng hạt cơm xẻ đôi
Ta nơ, còn nợ bạn bè từng giọt cà phê đắng môi.
Nơ quê hương những khúc hát đưa nôi.
Tiếng ru à ơi vẫn mang trong đời.
để ta quay về tìm nhau ngày mai
Sông cạn vì đời, đời đâu có hay.
Ta lạnh vì tình, tình như lá bay.
Đã qua bao ngày, ước mơ chưa đầy.
Ta nợ người thầy bài thi thuở xưa.
Ta nợ me hiền lời ru dưới mưa
Ta nợ người tình bài ca tiễn đưa.
Gấm hoa phai rồi, lối xưa ta về,
cha già bạc đầu vì bao nắng mưa.
Ta nợ cuộc đời áo cơm bao mùa