Lăng Đăng Chiều Đông Hà Nội - Mỹ Linh
Chiều đông sương giăng phố vắng
hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm
Ta c̣n chờ ai, nhạt phai sắc nắng
Heo mây tan nḥa, bao giấc mơ xưa
Giờ em mong manh như khói,
Giờ ta nắng đă chiều rồi
T́nh xưa giờ như chiếc lá bay đi phương nào, tan tác muôn nơi
Chợt nhớ ngày ấy, khi em qua phố một chiều
Trao cho ta ấm nụ hôn dại, và ṿng tay khao khát mong manh
Chiều nay ḿnh ta lang thang trên phố nhạt nḥa
Sương giăng trắng niềm mong chờ
Chợt chiều đông lạnh giá đến bơ vơ...
hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm
Ta c̣n chờ ai, nhạt phai sắc nắng
Heo mây tan nḥa, bao giấc mơ xưa
Giờ em mong manh như khói,
Giờ ta nắng đă chiều rồi
T́nh xưa giờ như chiếc lá bay đi phương nào, tan tác muôn nơi
Chợt nhớ ngày ấy, khi em qua phố một chiều
Trao cho ta ấm nụ hôn dại, và ṿng tay khao khát mong manh
Chiều nay ḿnh ta lang thang trên phố nhạt nḥa
Sương giăng trắng niềm mong chờ
Chợt chiều đông lạnh giá đến bơ vơ...