Khúc Tự T́nh
Một chút nắng lung linh c̣n vương bên thềm
Một chiếc lá thoáng rơi theo làn gió nhẹ
Và vấn vương một ánh mắt buồn
Gợi nhớ người xưa
Trong tiếng sóng ru êm một chiều biển lặng
Có tiếng khóc hoa phù dung một đời lạc loài
Và đến sau những ưu phiền
Có một niềm vui
Ta nghe tiếng than cỏ cây
Vui buồn ǵ phiêu bạt đó đây
Cuối đường đời thấy một vầng trăng khuyết
Gạt rơi kỷ niệm một thời
Ta nghe trong những buồn vui
Có cuộc đời lặng lẽ đi qua
Lỡ bước không với tới t́nh đời
Nên bàng hoàng chạy trốn cô đơn
Ta nghe trong những buồn vui
Có cuộc đời lặng lẽ đi qua
Lỡ bước không với tới t́nh đời
Nên bàng hoàng chạy trốn cô đơn
Một chiếc lá thoáng rơi theo làn gió nhẹ
Và vấn vương một ánh mắt buồn
Gợi nhớ người xưa
Trong tiếng sóng ru êm một chiều biển lặng
Có tiếng khóc hoa phù dung một đời lạc loài
Và đến sau những ưu phiền
Có một niềm vui
Ta nghe tiếng than cỏ cây
Vui buồn ǵ phiêu bạt đó đây
Cuối đường đời thấy một vầng trăng khuyết
Gạt rơi kỷ niệm một thời
Ta nghe trong những buồn vui
Có cuộc đời lặng lẽ đi qua
Lỡ bước không với tới t́nh đời
Nên bàng hoàng chạy trốn cô đơn
Ta nghe trong những buồn vui
Có cuộc đời lặng lẽ đi qua
Lỡ bước không với tới t́nh đời
Nên bàng hoàng chạy trốn cô đơn