Xin Trả Nợ Người
Hai mươi năm xin trả nợ người
Trả nợ một thời em đă bỏ ai
Hai mươi năm xin trả nợ dài
Trả nợ một đời em đă phụ tôi
Em phụ tôi một đời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ ǵ tôi
Thơ dại ra đi quên hết t́nh tôi
Hai mươi năm em trả lại rồi
Trả nợ một đời xa vắng ṿng tay
Hai mươi năm vơi cạn lại đầy
Trả nợ một thời môi vắng ṿng môi.
Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào
Trả nợ một đời chưa hết t́nh sâu
Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu
Trả nợ một đời không hết t́nh đâu
Em phụ tôi một đời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ ǵ tôi
Thơ dại ra đi quên hết t́nh tôi
Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết t́nh đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nào
Nợ lại lần này trong cơi đời nhau.
Trả nợ một thời em đă bỏ ai
Hai mươi năm xin trả nợ dài
Trả nợ một đời em đă phụ tôi
Em phụ tôi một đời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ ǵ tôi
Thơ dại ra đi quên hết t́nh tôi
Hai mươi năm em trả lại rồi
Trả nợ một đời xa vắng ṿng tay
Hai mươi năm vơi cạn lại đầy
Trả nợ một thời môi vắng ṿng môi.
Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào
Trả nợ một đời chưa hết t́nh sâu
Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu
Trả nợ một đời không hết t́nh đâu
Em phụ tôi một đời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ ǵ tôi
Thơ dại ra đi quên hết t́nh tôi
Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết t́nh đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nào
Nợ lại lần này trong cơi đời nhau.