Cho Đời Thương Nhớ
Về đây ôm giấc mơ ngỡ là ta đang trẻ thơ. Hồn nhiên trong tiếng cười để vội quên ḍng nước mắt. Mang theo những tháng năm dài. Thoáng thấy xuân vụt qua rồi. Người hăy yêu thương người. Đời đă cho ta tiếng khóc ban đầu.
Chợt như chút nắng kia măi bâng khuâng v́ môi hồng xinh. Chợt như chút lá hoa cứ vô tư đùa trong gió. Rong chơi với những tiếng cười, có thấy ai buồn vui, chỉ thấy ta với ta. Ngồi hát ca buồn tênh.
Gởi nhớ thương rơi vào quên lăng. C̣n có ai khóc cười với ai. Người sẽ ôm tháng ngày xanh ấy, mong thời gian chết. Và thoáng nghe bao lời trăn trối. Để dưới chân cỏ lên ngát xanh. Người sẽ đi như là chưa đến, cho đời thương nhớ ...ơ...ơ
Mong được nghe lời mẹ ru con vầng trăng gối đầu.
Dẫu ngày mai sẽ ra đi xa...
Chợt như chút nắng kia măi bâng khuâng v́ môi hồng xinh. Chợt như chút lá hoa cứ vô tư đùa trong gió. Rong chơi với những tiếng cười, có thấy ai buồn vui, chỉ thấy ta với ta. Ngồi hát ca buồn tênh.
Gởi nhớ thương rơi vào quên lăng. C̣n có ai khóc cười với ai. Người sẽ ôm tháng ngày xanh ấy, mong thời gian chết. Và thoáng nghe bao lời trăn trối. Để dưới chân cỏ lên ngát xanh. Người sẽ đi như là chưa đến, cho đời thương nhớ ...ơ...ơ
Mong được nghe lời mẹ ru con vầng trăng gối đầu.
Dẫu ngày mai sẽ ra đi xa...