Nỗi Đau Dĩ Văng
Khi, khi đêm buông xuống quanh tôi
Đêm che lấp kín môi cười.
Không nghe em hát, không nghe em nói như ngày xưa.
Sao, sao em đă khiến tôi sầu, sao em mang đến thương đau
Bao nhiêu dĩ văng giờ đây đă lăng xa thật rồi.
Hỡi cánh chim bạt ngàn t́m quên lăng,
trong đôi cánh buồn một thời dĩ văng, đă qua muộn màng t́m bay theo gió.
Có riêng ta âu sầu một ước muốn, vỡ tan mất rồi c̣n đâu nữa
Nỗi đau muộn phiền nỗi niềm riêng.
Ôi! Đau thương chất ngất bên tôi, khi em không có bên đời,
tôi không nghe thấy ngọt ngào câu nói trên bờ môi.
Sao? Sao em đă sớm chia ĺa, sao em đă bước ra về
Con tim tan nát, đời tôi đă vắng em thật rồi.
Đêm che lấp kín môi cười.
Không nghe em hát, không nghe em nói như ngày xưa.
Sao, sao em đă khiến tôi sầu, sao em mang đến thương đau
Bao nhiêu dĩ văng giờ đây đă lăng xa thật rồi.
Hỡi cánh chim bạt ngàn t́m quên lăng,
trong đôi cánh buồn một thời dĩ văng, đă qua muộn màng t́m bay theo gió.
Có riêng ta âu sầu một ước muốn, vỡ tan mất rồi c̣n đâu nữa
Nỗi đau muộn phiền nỗi niềm riêng.
Ôi! Đau thương chất ngất bên tôi, khi em không có bên đời,
tôi không nghe thấy ngọt ngào câu nói trên bờ môi.
Sao? Sao em đă sớm chia ĺa, sao em đă bước ra về
Con tim tan nát, đời tôi đă vắng em thật rồi.