Bên Đời Hiu Quạnh - Khánh Du
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu ḿ
Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế
Giật ḿnh nh́n tôi ngồi hát bao giờ
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế
Giật ḿnh nh́n tôi ngồi khóc bao giờ
Đường nào quạnh hiu tôi đă đi qua
Đường về t́nh tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên ḷng không ǵ nhớ
Giật ḿnh nh́n quanh ồ phố xa lạ
Đường nào d́u tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi ḷng không buồn mấy
Giật ḿnh tỉnh ra ồ nắng lên rồi
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu ḿ
Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế
Giật ḿnh nh́n tôi ngồi hát bao giờ
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế
Giật ḿnh nh́n tôi ngồi khóc bao giờ
Đường nào quạnh hiu tôi đă đi qua
Đường về t́nh tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên ḷng không ǵ nhớ
Giật ḿnh nh́n quanh ồ phố xa lạ
Đường nào d́u tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi ḷng không buồn mấy
Giật ḿnh tỉnh ra ồ nắng lên rồi