Vắng Em - Huỳnh Lợi
Bầu trời bầu trời em đi qua, màu xanh trong ánh mắt
Mà sao mà sao khi cách mặt anh thấy mưa nhạt nhoà
Những con người... và những con đường em đi qua đong đưa mùi hoa sữa
Mà sao, mà sao trong nỗi nhớ... mênh mông
Thấy heo hút trăng tà, bầu trời bầu trời trong mắt anh
Không thể có màu xanh, không thể có màu xanh
Những buổi chiều em xa vắng, những buổi trưa một ḿnh
Những con đường trong mắt anh không thể có yên lành
Bởi em là phận gái, giữ dặm trường năm canh
Vắng em trời dần sáng, ḷng anh đêm gió mùa
Vắng em trời dẫu nắng, đời anh, đời anh đi trong mưa
Mà sao mà sao khi cách mặt anh thấy mưa nhạt nhoà
Những con người... và những con đường em đi qua đong đưa mùi hoa sữa
Mà sao, mà sao trong nỗi nhớ... mênh mông
Thấy heo hút trăng tà, bầu trời bầu trời trong mắt anh
Không thể có màu xanh, không thể có màu xanh
Những buổi chiều em xa vắng, những buổi trưa một ḿnh
Những con đường trong mắt anh không thể có yên lành
Bởi em là phận gái, giữ dặm trường năm canh
Vắng em trời dần sáng, ḷng anh đêm gió mùa
Vắng em trời dẫu nắng, đời anh, đời anh đi trong mưa