Trầu Cau
Ngày xưa có hai anh em nhà kia
Cùng yêu thương ở cùng nhau bỗng đâu chia ĺa.
V́ hai người cùng yêu mến một cô gái làng bên,
Nhưng người anh được kết duyên cùng nàng.
V́ như thế nên người em ḷng buồn rầu bỏ ra đi khỏi làng...
Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi v́ đâu ?
Ḱa sông sâu gịng êm reo như gợi mối sầu
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn biết sao vơi niềm riêng
Ḱa mây sầu giăng chơi vơi
Làm sao dừng cho nhắn đôi lời
Gịng nước lờ trôi mây trắng cùng trôi qua chốn nao
nơi xa xôi anh say sưa cùng ai đang xe mối t́nh duyên.
Thôi hết rồi giấc mơ huyền.
Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang bởi v́ đâu ?
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng v́ ai...
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh bên sông sâu
t́nh Lang sinh thành phiến đá sầu thương theo ngày qua
Trông ngóng chờ tin không biết v́ sao nên Tân sinh
Ra đi mong t́m em thương yêu nỗi niềm thương nhớ.
Qua bao ngày ta đi lang thang cố t́m em
Gịng sông êm đềm trôi cuốn như vương tiếng buồn
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn
biết sao ngăn niềm thương
Trời xanh cùng mây bay cao
Rừng sâu t́m em biết phương nào ?
Nh́n chốn rừng hoang nghe tiếng rừng vang
trong gió ngàn như than van
Bao nhiêu đau ḷng sao ta đâu thấy h́nh em.
Thôi hết rồi phút êm đềm
Qua bao ngày ta đi lang thang cố t́m em
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng v́ em.
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh tang tính t́nh
bên sông sâu
Người Tân Sinh gần phiến đá thành cây cau trồi lên Trông ngóng chờ tin không biết chồng sao
Nên bâng khuâng,
trong yêu thương nàng ra đi mong kiếm chồng yêu mến.
Đây cây rừng thông reo vi vu bóng chồng đâu ?
gịng sông ơi nào ai sớt cho vơi mối sầu ?
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn
Biết sao vơi niềm thương
Làn mây chiều đang giăng tơ
Nh́n mây ḷng man mác mong chờ.
Ḱa gío rừng lên xao xuyến ḷn g em thương nhớ chàng ôi sao quên ?
Mây ơi xin đừng bay cho ta nhắn vài câu.
Cho thấy chồng bớt nguôi sầu.
ôi đây cây rừng thông reo vi vu biết làm sao ?
Đây hương hồn em xin theo anh đến trời cao.
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh tang tính t́nh
Bên sông sâu, niềm tương tư nàng chốc biến
thành ra dây trầu xanh.
Lưu luyến t́nh xưa âu yếm trầu leo
Quanh thân cau
Qua bao năm t́nh thiêng liêng
Thắm cùng mưa nắng...
Cùng yêu thương ở cùng nhau bỗng đâu chia ĺa.
V́ hai người cùng yêu mến một cô gái làng bên,
Nhưng người anh được kết duyên cùng nàng.
V́ như thế nên người em ḷng buồn rầu bỏ ra đi khỏi làng...
Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi v́ đâu ?
Ḱa sông sâu gịng êm reo như gợi mối sầu
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn biết sao vơi niềm riêng
Ḱa mây sầu giăng chơi vơi
Làm sao dừng cho nhắn đôi lời
Gịng nước lờ trôi mây trắng cùng trôi qua chốn nao
nơi xa xôi anh say sưa cùng ai đang xe mối t́nh duyên.
Thôi hết rồi giấc mơ huyền.
Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang bởi v́ đâu ?
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng v́ ai...
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh bên sông sâu
t́nh Lang sinh thành phiến đá sầu thương theo ngày qua
Trông ngóng chờ tin không biết v́ sao nên Tân sinh
Ra đi mong t́m em thương yêu nỗi niềm thương nhớ.
Qua bao ngày ta đi lang thang cố t́m em
Gịng sông êm đềm trôi cuốn như vương tiếng buồn
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn
biết sao ngăn niềm thương
Trời xanh cùng mây bay cao
Rừng sâu t́m em biết phương nào ?
Nh́n chốn rừng hoang nghe tiếng rừng vang
trong gió ngàn như than van
Bao nhiêu đau ḷng sao ta đâu thấy h́nh em.
Thôi hết rồi phút êm đềm
Qua bao ngày ta đi lang thang cố t́m em
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng v́ em.
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh tang tính t́nh
bên sông sâu
Người Tân Sinh gần phiến đá thành cây cau trồi lên Trông ngóng chờ tin không biết chồng sao
Nên bâng khuâng,
trong yêu thương nàng ra đi mong kiếm chồng yêu mến.
Đây cây rừng thông reo vi vu bóng chồng đâu ?
gịng sông ơi nào ai sớt cho vơi mối sầu ?
nh́n nước cuốn lệ rơi tuôn
Biết sao vơi niềm thương
Làn mây chiều đang giăng tơ
Nh́n mây ḷng man mác mong chờ.
Ḱa gío rừng lên xao xuyến ḷn g em thương nhớ chàng ôi sao quên ?
Mây ơi xin đừng bay cho ta nhắn vài câu.
Cho thấy chồng bớt nguôi sầu.
ôi đây cây rừng thông reo vi vu biết làm sao ?
Đây hương hồn em xin theo anh đến trời cao.
Tang tính t́nh tính tang tính t́nh tang tính t́nh
Bên sông sâu, niềm tương tư nàng chốc biến
thành ra dây trầu xanh.
Lưu luyến t́nh xưa âu yếm trầu leo
Quanh thân cau
Qua bao năm t́nh thiêng liêng
Thắm cùng mưa nắng...