Điệu Lư Buồn
Ngày ấy em đi, điệu lư buồn
Điệu lư buồn, điệu lư thở than
Ngày ấy em đi, con đ̣ chiều
Con đ̣ buồn lang thang không bến đỗ.
Em ra đi ḍng sông trào sóng
Tiếc một thời ngàn nỗi đam mê
Đêm nay đây một lối trăng về
Trăng ngập ngừng níu bước chân ai.
Bước chân nào để lại bao nhiêu nỗi nhớ
Em đă xa xa khuất trong tôi
Con đường nhỏ chuyện t́nh nho nhỏ
Giờ hắt hiu như nắng trở chiều.
Ngày ấy em đi chiều nắng tàn
Sợi nắng vàng c̣n vương tóc em
Ngày ấy em thương con đ̣ chiều
Sao vội vàng ra đi không luyến tiếc.
Thương em đi hàng cây trở lá
Gió mùa về lạnh buốt bến sông
Nghe xa xa điệu lư buồn ai ḥ
Điệu lư buồn ray rứt trong tôi.
Điệu lư buồn, điệu lư thở than
Ngày ấy em đi, con đ̣ chiều
Con đ̣ buồn lang thang không bến đỗ.
Em ra đi ḍng sông trào sóng
Tiếc một thời ngàn nỗi đam mê
Đêm nay đây một lối trăng về
Trăng ngập ngừng níu bước chân ai.
Bước chân nào để lại bao nhiêu nỗi nhớ
Em đă xa xa khuất trong tôi
Con đường nhỏ chuyện t́nh nho nhỏ
Giờ hắt hiu như nắng trở chiều.
Ngày ấy em đi chiều nắng tàn
Sợi nắng vàng c̣n vương tóc em
Ngày ấy em thương con đ̣ chiều
Sao vội vàng ra đi không luyến tiếc.
Thương em đi hàng cây trở lá
Gió mùa về lạnh buốt bến sông
Nghe xa xa điệu lư buồn ai ḥ
Điệu lư buồn ray rứt trong tôi.