T́nh Đă Phôi Pha
Muộn phiền khi t́nh đầu qua đi,
giờ đây hai đứa hai nơi trôi qua qua bao thời gian
rồi một ngày chạy xe lang thang gặp em trên phố thân quen,
con tim anh bối rối và anh nhớ những ngày cùng sánh vai
đắm say trong ngây ngất t́nh chỉ thấy hoa thơm cỏ dại mộng đẹp thiết tha.
Nhưng rồi một hôm hoa tàn khi giông băo lên em về nhà ai với người chẳng biết em đi về đâu em hỡi.
Băng đồi ngang, vô rừng sâu đêm ngày đêm mưa nắng
Anh đi t́m em quang ṿng quanh em ở đâu lê bước cô đơn t́m em.
Đêm nằm mơ mong gặp em không vẫy tay nhau nói câu giă từ
Và rồi em biết không bao ngày qua anh dần quên
Anh đă quên em người ơi, không c̣n đâu không c̣n thương, không có những đêm sầu lá úa
Nay gặp em như ngày xưa anh thấy tim ḿnh tim tiếng có lẽ trong anh t́nh đă phôi pha
giờ đây hai đứa hai nơi trôi qua qua bao thời gian
rồi một ngày chạy xe lang thang gặp em trên phố thân quen,
con tim anh bối rối và anh nhớ những ngày cùng sánh vai
đắm say trong ngây ngất t́nh chỉ thấy hoa thơm cỏ dại mộng đẹp thiết tha.
Nhưng rồi một hôm hoa tàn khi giông băo lên em về nhà ai với người chẳng biết em đi về đâu em hỡi.
Băng đồi ngang, vô rừng sâu đêm ngày đêm mưa nắng
Anh đi t́m em quang ṿng quanh em ở đâu lê bước cô đơn t́m em.
Đêm nằm mơ mong gặp em không vẫy tay nhau nói câu giă từ
Và rồi em biết không bao ngày qua anh dần quên
Anh đă quên em người ơi, không c̣n đâu không c̣n thương, không có những đêm sầu lá úa
Nay gặp em như ngày xưa anh thấy tim ḿnh tim tiếng có lẽ trong anh t́nh đă phôi pha