Duyên T́nh Sơn Nữ
Ngồi trong bóng hoàng hôn nghe thời gian lắng buồn
Bên lá vàng buông rơi ḿnh theo gió đùa
Em nhớ đến bóng dáng anh năm xưa
Chiều nay sao gió lay mây dường như thở dài
Muôn hoa sắc phai Ôi t́nh duyên tan vỡ bởi v́ ai
Ḷng vướng bao u hoài
Nhớ đêm hôm nào đôi ta mới gặp nhau
Dưới trăng ta ước cầu cho t́nh đầu
Tháng năm không úa màu
Chớ về trùng dương ngàn muôn lối
Mối t́nh ta chẳng không bao giờ phai
Người ơi lời kia em nhớ hoài
Giờ trăng vẫn c̣n soi
Nhưng t́nh ta hết rồi trăng vỡ làm đôi
Rơi làm chi nát lời
Thương nhớ măi héo úa trên đôi môi
Ngày vui qua có quên chôn t́nh duyên lỡ làng
Ai kia bước ngang vui cùng câu ân ái bao đâu biết
Lệ em đang tuôn tràn.
Bên lá vàng buông rơi ḿnh theo gió đùa
Em nhớ đến bóng dáng anh năm xưa
Chiều nay sao gió lay mây dường như thở dài
Muôn hoa sắc phai Ôi t́nh duyên tan vỡ bởi v́ ai
Ḷng vướng bao u hoài
Nhớ đêm hôm nào đôi ta mới gặp nhau
Dưới trăng ta ước cầu cho t́nh đầu
Tháng năm không úa màu
Chớ về trùng dương ngàn muôn lối
Mối t́nh ta chẳng không bao giờ phai
Người ơi lời kia em nhớ hoài
Giờ trăng vẫn c̣n soi
Nhưng t́nh ta hết rồi trăng vỡ làm đôi
Rơi làm chi nát lời
Thương nhớ măi héo úa trên đôi môi
Ngày vui qua có quên chôn t́nh duyên lỡ làng
Ai kia bước ngang vui cùng câu ân ái bao đâu biết
Lệ em đang tuôn tràn.