Cô Lái Đ̣ Tân Uyên
Trên đường về Tân Uyên, nghe ḷng dâng xao xuyến thương mắt ai u huyền.
Tôi đi giữa sương mù, rừng xanh lá cao su vào một sáng mùa thu,
lữ khách tha phương ngỡ t́nh xưa vấn vương,
cô lái đ̣ dễ thương ngày nào trên bến sông buồn.
Bến đ̣ nghèo Tân Uyên, mỗi ngày dăm bảy chuyến,
quên tháng năm ưu phiền, thân quê gái đưa đ̣, đời chưa biết âu lo,
đời quen nắng dầm mưa, ai biết ai hay có lần qua chốn này,
lữ khác chợt ngất ngây, phải ḷng cô gái đưa đ̣.
Hôm nay cũng như bao ngày lữ khách buồn ai hay,
sóng với đ̣ nơi đây, cô lái đ̣ ra đi mà chẳng nói câu ǵ.
Rừng chiều im vắng quạnh hiu nghe cơi ḷng cô liêu
sao không thấy người yêu mà chỉ thấy tiêu điều.
Giă từ chào Tân Uyên, đâu t́nh xưa lưu luyến đau xót thân vô duyên.
Chỉ thương nhớ cây rừng, người thương nhớ quê hương,
dù sao cũng là thương, mai mốt tôi về ghé B́nh Dương thăm cố nhân,
cô lái đ̣ Tân Uyên về đâu cho trái tim sầu.
Tôi đi giữa sương mù, rừng xanh lá cao su vào một sáng mùa thu,
lữ khách tha phương ngỡ t́nh xưa vấn vương,
cô lái đ̣ dễ thương ngày nào trên bến sông buồn.
Bến đ̣ nghèo Tân Uyên, mỗi ngày dăm bảy chuyến,
quên tháng năm ưu phiền, thân quê gái đưa đ̣, đời chưa biết âu lo,
đời quen nắng dầm mưa, ai biết ai hay có lần qua chốn này,
lữ khác chợt ngất ngây, phải ḷng cô gái đưa đ̣.
Hôm nay cũng như bao ngày lữ khách buồn ai hay,
sóng với đ̣ nơi đây, cô lái đ̣ ra đi mà chẳng nói câu ǵ.
Rừng chiều im vắng quạnh hiu nghe cơi ḷng cô liêu
sao không thấy người yêu mà chỉ thấy tiêu điều.
Giă từ chào Tân Uyên, đâu t́nh xưa lưu luyến đau xót thân vô duyên.
Chỉ thương nhớ cây rừng, người thương nhớ quê hương,
dù sao cũng là thương, mai mốt tôi về ghé B́nh Dương thăm cố nhân,
cô lái đ̣ Tân Uyên về đâu cho trái tim sầu.