Quăng Đời Sinh Viên
Đêm trắng đêm một ḿnh chong đèn sách
Mà thời gian trôi măi măi không ngừng
Nh́n ngoài kia mưa rời đều trên phố
Đến giảng đường bàn chân bước lẽ loi
Khi sáng ra cồn cào trong bụng đói
Chiều đạp xe qua phố xa đông người
T́m người thân vội chỏi câu chân t́nh
Quán cơm nào b́nh dân nhất người ơi
Từng gói mi, từng tô cháo, từng chiếc bánh thêm ấm ḷng qua thời gian khó!
Ngày cuối tuần tự t́m lấy nhiều h́nh thức công việc lám
Đỡ phần nào quăng đời sinh viên
Mẹ ơi giờ ḷng con nhớ mẹ yêu dấu bao tháng ngày tảo tần hôm sớm
Mẹ ơi dù gian khó con xin hứa chăm học hành
Không phụ ḷng mẹ hiền trông mong.
Mà thời gian trôi măi măi không ngừng
Nh́n ngoài kia mưa rời đều trên phố
Đến giảng đường bàn chân bước lẽ loi
Khi sáng ra cồn cào trong bụng đói
Chiều đạp xe qua phố xa đông người
T́m người thân vội chỏi câu chân t́nh
Quán cơm nào b́nh dân nhất người ơi
Từng gói mi, từng tô cháo, từng chiếc bánh thêm ấm ḷng qua thời gian khó!
Ngày cuối tuần tự t́m lấy nhiều h́nh thức công việc lám
Đỡ phần nào quăng đời sinh viên
Mẹ ơi giờ ḷng con nhớ mẹ yêu dấu bao tháng ngày tảo tần hôm sớm
Mẹ ơi dù gian khó con xin hứa chăm học hành
Không phụ ḷng mẹ hiền trông mong.