Không Phải Anh
Không phải anh! Nào đâu phải anh. Bởi v́ anh ngày xưa chỉ yêu ḿnh em, một t́nh yêu đầu tiên dễ thương hồn nhiên. Mà tại sao giờ đây anh cho em, bao nỗi đau ưu phiền?
Ôi t́nh yêu! Cuộc t́nh mà ta đă hiến cho nhau, đam mê ngọt ngào, nay đă cuốn trôi về đâu? Ôi t́nh yêu! Một đời dù ta cố gắng bao nhiêu, không mang được nhiều, mộng đẹp th́ có bao lâu? Một thời chạy theo những giấc chiêm bao, ngày về đời anh đă trót hư hao. Nh́n lại t́nh yêu đă quá xanh xao.
Không phải anh! Nào đâu phải anh. Bởi v́ anh ngày xưa chỉ yêu ḿnh em, một t́nh yêu đầu tiên dễ thương hồn nhiên. Mà tại sao giờ đây anh cho em, bao nỗi đau ưu phiền?
Không phải anh! Nào đâu phải anh. Từ khi anh dạt trôi giữa bao cuộc vui, t́nh như men rượu cay đắng trên đầu môi. Một ḿnh em về đây, tội t́nh ǵ mà sao nước mắt tuôn rơi? Người biết không người ơi? Người biết, biết không người ơi?
Ôi t́nh yêu! Cuộc t́nh mà ta đă hiến cho nhau, đam mê ngọt ngào, nay đă cuốn trôi về đâu? Ôi t́nh yêu! Một đời dù ta cố gắng bao nhiêu, không mang được nhiều, mộng đẹp th́ có bao lâu? Một thời chạy theo những giấc chiêm bao, ngày về đời anh đă trót hư hao. Nh́n lại t́nh yêu đă quá xanh xao.
Không phải anh! Nào đâu phải anh. Bởi v́ anh ngày xưa chỉ yêu ḿnh em, một t́nh yêu đầu tiên dễ thương hồn nhiên. Mà tại sao giờ đây anh cho em, bao nỗi đau ưu phiền?
Không phải anh! Nào đâu phải anh. Từ khi anh dạt trôi giữa bao cuộc vui, t́nh như men rượu cay đắng trên đầu môi. Một ḿnh em về đây, tội t́nh ǵ mà sao nước mắt tuôn rơi? Người biết không người ơi? Người biết, biết không người ơi?