Về Đâu 4
Tôi không tin t́nh em v́ tôi không thể tin yêu để mất em.
T́nh như mây mờ giăng, như khói thuốc tan
Th́ yêu nhau cũng chỉ vậy thôi.
Tiếng yêu xưa c̣n đâu hỡi em!
Bước chân em đi xa chốn nào...
Để lại một ḿnh anh giọt lệ rơi tháng năm.
Người v́ ai đành tâm phụ t́nh.
Chốn nhân gian giờ đây thầm lặng câm
Ḿnh anh trong đêm khóc thầm.
Làm phai nhanh t́nh ta như chiếc lá rơi.
Chẳng lẽ yêu là đau vậy sao?
Có em bên đời anh để chi?
Có em bên anh chỉ đau buồn...
Ở cạnh anh mà em mộng vương vấn với ai?
Rồi đành buông lời nói phũ phàng...
V́ chua cay đầu môi...
Về đâu khi người không c̣n yêu, sao không nói thẳng đi một câu?
Để con tim ḿnh anh ngày đêm anh mơ xây mộng hạnh phúc...
Về đâu khi em mang tim anh bỏ nơi vực thẳm cuộc t́nh...
Đành ḷng quay lưng ra đi ngó lơ kỷ niệm ngày xưa...
Cuộc t́nh ta giờ đây về đâu? Anh không biết phải đi về đâu?
V́ đường yêu mà anh đang đi sao em nỡ đành che lối...
Về đâu khi em ban cho anh những câu chua chát t́nh đời...
Nh́n người ra đi con tim nát tan dâng trào niềm đau...
Ḷng héo khô giữa cuộc t́nh...
T́nh như mây mờ giăng, như khói thuốc tan
Th́ yêu nhau cũng chỉ vậy thôi.
Tiếng yêu xưa c̣n đâu hỡi em!
Bước chân em đi xa chốn nào...
Để lại một ḿnh anh giọt lệ rơi tháng năm.
Người v́ ai đành tâm phụ t́nh.
Chốn nhân gian giờ đây thầm lặng câm
Ḿnh anh trong đêm khóc thầm.
Làm phai nhanh t́nh ta như chiếc lá rơi.
Chẳng lẽ yêu là đau vậy sao?
Có em bên đời anh để chi?
Có em bên anh chỉ đau buồn...
Ở cạnh anh mà em mộng vương vấn với ai?
Rồi đành buông lời nói phũ phàng...
V́ chua cay đầu môi...
Về đâu khi người không c̣n yêu, sao không nói thẳng đi một câu?
Để con tim ḿnh anh ngày đêm anh mơ xây mộng hạnh phúc...
Về đâu khi em mang tim anh bỏ nơi vực thẳm cuộc t́nh...
Đành ḷng quay lưng ra đi ngó lơ kỷ niệm ngày xưa...
Cuộc t́nh ta giờ đây về đâu? Anh không biết phải đi về đâu?
V́ đường yêu mà anh đang đi sao em nỡ đành che lối...
Về đâu khi em ban cho anh những câu chua chát t́nh đời...
Nh́n người ra đi con tim nát tan dâng trào niềm đau...
Ḷng héo khô giữa cuộc t́nh...