Chị Ơi
Em không về kịp chị ơi. Khi mưa trắng cả một trời Quảng Trị, cơn lũ đầu nguồn như từ thiên niên kỷ. Không dừng mà đổ xuống quê ḿnh. Đă bao ngày cha vẫn làm thinh, em cứ vô ra lệ nḥa mắt ướt. Bên ngoài trời chỉ 1 màu mây nước. Ở nơi mô như đất quê ḿnh. Ơ ... chuyện t́nh ngày xưa ướt đẫm bờ mi
Ai xui khiến chi, chị tinh tim bắt chị. Chú út ngập ngừng đi qua ḍng lệ, lũ cuốn trôi nhà và cả chị, chị ơi. Cha nghẹn ngào không nói lên lời, em gào lên như người mê sản. cả nhà phủ 1 màn mưa trắng. Mưa trắng trời hay trắng cả con tim
Ai xui khiến chi, chị tinh tim bắt chị. Chú út ngập ngừng đi qua ḍng lệ, lũ cuốn trôi nhà và cả chị, chị ơi. Cha nghẹn ngào không nói lên lời, em gào lên như người mê sản. cả nhà phủ 1 màn mưa trắng. Mưa trắng trời hay trắng cả con tim