Hết Duyên
C̣n duyên ngườI đón, kẻ đưa ngườI đón môi cười ngất say
Giờ hết duyên rồi, một mùa gió cứ heo may cơn lá đổ
Con dế ngủ mê, đậu bờ cỏ đá
Anh, vó ngựa hoang, vẫn cưỡi gió tung bờm
Đâu chỉ ḿnh em, không c̣n ai tất cả
Trên đời này, em
Sáng nay, t́nh như vẫn c̣n thơm hoa cỏ
Sáng nay, t́nh như vẫn t́nh đâu có ngờ
Ôi thầm khen, sắc đẹp chính ḿnh, tự bốc hơn
V́ em, chỉ thấy, ḿnh quá nghiêng nước nghiêng trời đó thôi
Tự dối gian ḿnh, bệnh cuồng vỹ, giống như cơn thác loạn
Giờ hết duyên rồi, một mùa gió cứ heo may cơn lá đổ
Con dế ngủ mê, đậu bờ cỏ đá
Anh, vó ngựa hoang, vẫn cưỡi gió tung bờm
Đâu chỉ ḿnh em, không c̣n ai tất cả
Trên đời này, em
Sáng nay, t́nh như vẫn c̣n thơm hoa cỏ
Sáng nay, t́nh như vẫn t́nh đâu có ngờ
Ôi thầm khen, sắc đẹp chính ḿnh, tự bốc hơn
V́ em, chỉ thấy, ḿnh quá nghiêng nước nghiêng trời đó thôi
Tự dối gian ḿnh, bệnh cuồng vỹ, giống như cơn thác loạn