Em Trở Về Đi
Ngó thấy thời gian hát tiếng gọi em, cất bước vội đi sóng sánh t́nh si
Quay lại không nh́n thấy ai lối về không là sớm mai, nhặt tiếng đàn rơi anh cất trong ḷng c̣n tiếng cười em anh măi đi t́m, c̣n nỗi nhớ về trong mơ
Nắng đă tàn phai nhớ bóng h́nh ai, có tiếng gọi em giữa chốn hoàng hôn
Nỗi buồn không t́m đến em, lối về không c̣n thấy quen đường phố giờ đây đón bước chân dài nh́n mái nhà xưa không thấy em ngồi, c̣n bóng tối th́ thầm bên tai
Lại cười đi anh cho em trở về nhà, từ ngày em đi mưa không ngừng trên mi, quạnh vắng với ai là dáng quen bước đi trên con đường phố xưa mong t́m lại thấy nhau, ḿnh hạc sương mai trên vai anh một đời. Từng mùa đi qua cho em lại thêm xa, ta ngồi bên hiên chờ măi nắm tay giữ lại mùa thu.
Quay lại không nh́n thấy ai lối về không là sớm mai, nhặt tiếng đàn rơi anh cất trong ḷng c̣n tiếng cười em anh măi đi t́m, c̣n nỗi nhớ về trong mơ
Nắng đă tàn phai nhớ bóng h́nh ai, có tiếng gọi em giữa chốn hoàng hôn
Nỗi buồn không t́m đến em, lối về không c̣n thấy quen đường phố giờ đây đón bước chân dài nh́n mái nhà xưa không thấy em ngồi, c̣n bóng tối th́ thầm bên tai
Lại cười đi anh cho em trở về nhà, từ ngày em đi mưa không ngừng trên mi, quạnh vắng với ai là dáng quen bước đi trên con đường phố xưa mong t́m lại thấy nhau, ḿnh hạc sương mai trên vai anh một đời. Từng mùa đi qua cho em lại thêm xa, ta ngồi bên hiên chờ măi nắm tay giữ lại mùa thu.