Liên Khúc Tùy Hứng Lý Qua Cầu
Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Một vườn cây xanh hoa trái đưa hương
Thuyền ai bên sông nụ cười mênh mông
Bằng lòng đi em anh đón qua cầu
Mùa mưa, cầu tre dẫu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để yêu em
Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm sông, nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu
Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm sông, nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu
Bằng lòng đi em, bằng lòng,
bằng lòng theo anh, bằng lòng...
Bằng lòng đi em, bằng lòng,
Bằng lòng đi
Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Nhớ thương nhau bắc cầu em tới
Bằng lòng đi dù muôn trùng xa
Nhớ thương nhau bóng hình mong nhớ
Ngàn trùng xa dù nắng dù gió
Nhớ thương nhau điệu lý qua cầu
Quê em hai mùa mưa nắng,
Hai thôn nghèo nối liền bờ đê,
Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè,
Như bức tranh gợi tình quê đậm đà.
Lời ru con tiếng võng đong đưa.
Ai chờ ai thương giòng nước u buồn.
Trăm năm nuôi tình khôn lớn
Quê hương là sữa mẹ đời con.
Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn,
Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào,
À ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu.
Ơi ấu ơ ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh,
Thương nhiều chiếc áo bà ba,
Kẽo kẹt gánh lúa lúc tan chợ chiều,
Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêu nước lớn nước ròng...
Thương đêm trăng rằm soi lối
Âm thanh dầm giã gạo chày đôi,
Đẹp lắm quê hương thôn trăng tuyệt vời
Câu hát thay lời tình quê ngọt bùi.
Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi,
nghe tình quê hương gọi mãi trong đời.
Anh xin mời em đi về miền quê xa lắc lơ
Nơi quê hương anh có hàng dừa xanh,
Có ngàn câu hò thắm tình dân tộc.
Anh xin mời em đi về quê ngoại một lần thôi,
nơi anh chào đời Ngoại ru bùi ngùi bao năm vất vả mưa nắng ngược xuôi.
Qua bao ngày thơ kỷ niệm mộng mơ anh đã ghi,
Bao nhiêu năm qua chẳng về làng quê
Chắc ngoại đã già, tóc bạc da mồi.
Ơi quên làm sao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ
Anh mơ từng mùa, cơn gió dật dờ ru anh giấc mộng thim thiếp vào mơ
Đây là quê hương anh một giòng sông xanh nước chảy êm đềm.
Đây là nhịp cầu tre nối liền hai thôn sớm nắng chiều mưa.
Hôm nay anh về vun lại hàng cau tháng năm dãi dầu cằn cỗi từ lâu
Cho anh sống lại tuổi thơ ban đầu đã mất từ lâu.
Em vui nhiều không? khi mặt trời lên trên khóm tre
Con chim xinh xinh nó chuyền cành me, xuống đậu sau hè uống giọt nắng hồng.
Em thương nhiều không ?
Lưng ngoại đã còng vì thời gian,
Quê hương đời đời câu hát ngọt lời
Anh vui sống lại như máu về tim
Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng
Qua nhịp cầu tre, qua mấy con đê thắm đượm tình quê
Bao năm qua cách trở đường xa xuôi ngược bôn ba
Ơi kỷ niệm yêu, mái tranh nghèo tỏa khói lam chiều
Còn nhớ nụ cười, câu ca mát rượi chứa chan lòng người
Đâu rồi ngày xưa, ai đón ai đưa nắng đượm chiều mưa
Quê hương ơi, ấm mãi đời tôi uống ngọt đôi môi
Thương quá là thương, tuổi thơ nào ngọt đắng vui buồn
À ơi, con nước lớn chảy xuôi
Đưa con thuyền chao nghiêng theo nhịp chèo bơi ai ngân nga câu hò
Hò ơi, gió đưa gió đẩy, về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá, về sông ăn cá, về đồng ăn cua
Từ lúc vào đời, chân quen đất nẻ sớm trưa chiều hè
Ôi đẹp làm sao, đêm sáng trăng cao gõ nhịp chày mau
Nghe quê hương tiếng gọi mời thương những ngày tha phương
Trong cõi đời ta, giữ bên lòng hình bóng quê nhà…
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Một vườn cây xanh hoa trái đưa hương
Thuyền ai bên sông nụ cười mênh mông
Bằng lòng đi em anh đón qua cầu
Mùa mưa, cầu tre dẫu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để yêu em
Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm sông, nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu
Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm sông, nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu
Bằng lòng đi em, bằng lòng,
bằng lòng theo anh, bằng lòng...
Bằng lòng đi em, bằng lòng,
Bằng lòng đi
Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Nhớ thương nhau bắc cầu em tới
Bằng lòng đi dù muôn trùng xa
Nhớ thương nhau bóng hình mong nhớ
Ngàn trùng xa dù nắng dù gió
Nhớ thương nhau điệu lý qua cầu
Quê em hai mùa mưa nắng,
Hai thôn nghèo nối liền bờ đê,
Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè,
Như bức tranh gợi tình quê đậm đà.
Lời ru con tiếng võng đong đưa.
Ai chờ ai thương giòng nước u buồn.
Trăm năm nuôi tình khôn lớn
Quê hương là sữa mẹ đời con.
Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn,
Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào,
À ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu.
Ơi ấu ơ ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh,
Thương nhiều chiếc áo bà ba,
Kẽo kẹt gánh lúa lúc tan chợ chiều,
Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêu nước lớn nước ròng...
Thương đêm trăng rằm soi lối
Âm thanh dầm giã gạo chày đôi,
Đẹp lắm quê hương thôn trăng tuyệt vời
Câu hát thay lời tình quê ngọt bùi.
Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi,
nghe tình quê hương gọi mãi trong đời.
Anh xin mời em đi về miền quê xa lắc lơ
Nơi quê hương anh có hàng dừa xanh,
Có ngàn câu hò thắm tình dân tộc.
Anh xin mời em đi về quê ngoại một lần thôi,
nơi anh chào đời Ngoại ru bùi ngùi bao năm vất vả mưa nắng ngược xuôi.
Qua bao ngày thơ kỷ niệm mộng mơ anh đã ghi,
Bao nhiêu năm qua chẳng về làng quê
Chắc ngoại đã già, tóc bạc da mồi.
Ơi quên làm sao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ
Anh mơ từng mùa, cơn gió dật dờ ru anh giấc mộng thim thiếp vào mơ
Đây là quê hương anh một giòng sông xanh nước chảy êm đềm.
Đây là nhịp cầu tre nối liền hai thôn sớm nắng chiều mưa.
Hôm nay anh về vun lại hàng cau tháng năm dãi dầu cằn cỗi từ lâu
Cho anh sống lại tuổi thơ ban đầu đã mất từ lâu.
Em vui nhiều không? khi mặt trời lên trên khóm tre
Con chim xinh xinh nó chuyền cành me, xuống đậu sau hè uống giọt nắng hồng.
Em thương nhiều không ?
Lưng ngoại đã còng vì thời gian,
Quê hương đời đời câu hát ngọt lời
Anh vui sống lại như máu về tim
Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng
Qua nhịp cầu tre, qua mấy con đê thắm đượm tình quê
Bao năm qua cách trở đường xa xuôi ngược bôn ba
Ơi kỷ niệm yêu, mái tranh nghèo tỏa khói lam chiều
Còn nhớ nụ cười, câu ca mát rượi chứa chan lòng người
Đâu rồi ngày xưa, ai đón ai đưa nắng đượm chiều mưa
Quê hương ơi, ấm mãi đời tôi uống ngọt đôi môi
Thương quá là thương, tuổi thơ nào ngọt đắng vui buồn
À ơi, con nước lớn chảy xuôi
Đưa con thuyền chao nghiêng theo nhịp chèo bơi ai ngân nga câu hò
Hò ơi, gió đưa gió đẩy, về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá, về sông ăn cá, về đồng ăn cua
Từ lúc vào đời, chân quen đất nẻ sớm trưa chiều hè
Ôi đẹp làm sao, đêm sáng trăng cao gõ nhịp chày mau
Nghe quê hương tiếng gọi mời thương những ngày tha phương
Trong cõi đời ta, giữ bên lòng hình bóng quê nhà…