Liên khúc Chuyện T́nh Lan Và Điệp 1,2,3
Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp, một chuyện t́nh cay đắng
Lúc tuổi c̣n thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca
Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan
Lan như bông hoa ngàn, thương yêu vô vàn,
nguyện thề non nước sẽ không hề ĺa tan
Chuông đổ chùa xa, chiều tan trường về,
Điệp cùng Lan chung bước
Cuối nẻo đường đi, đôi bóng hẹn mùa thi Lan khóc đợi người đi
Lần cuối gặp nhau, Lan khẽ nói, thương măi nghe anh,
em yêu anh chân t́nh nếu duyên không thành,
Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời v́ anh
Nhưng ai có ngờ, lời xưa đă chứng minh khi t́nh tan vỡ
Lan đau buồn quá khi hay Điệp đă đi xây mộng gia đ́nh
Ai nào biết cho ai, đời quá chua cay duyên đành lỡ v́ ai
Bao nhiêu niềm vui cũng vùi chôn từ đây, vùi chôn từ đây
Lỡ một cung đàn, phải chi t́nh đời là ṿng dây oan trái
Nếu v́ t́nh yêu Lan có tội ǵ đâu sao vướng vào sầu đau
Nàng sống mà tim như đă chết
Duyên bóng cô đơn đôi môi xinh phai tàn
Thương thay cho nàng
Buồn xa nhân thế náu thân cửa Từ Bi
Tôi viết vào đây, chuyện nối tiếp t́nh yêu hai mái đầu
Ước mộng đẹp tươi, tuổi đương xuân mà sao chia lứa đôi
Từng đêm Lan khóc thầm trong cay đắng
Sớm ly tan v́ duyên kiếp dở dang, hoa thơm mau tàn,
ai hay cho nàng, cánh chim ĺa đàn
Lan gói niềm riêng t́m quên lăng ngày qua bên mái chùa
Sớm chuông chiều kinh mặc thời gian vẫn trôi trong tái tê
Nàng không sao xóa t́nh yêu xưa cũ,
dẫu cho con thuyền neo bến đường tu
Lan không mong chờ, nhưng Lan bây giờ mấy ai nào ngờ
Những chiều phai nắng, nàng thường ra ngồi gốc bồ đề
đem bao tâm sự gửi vào hư vô, v́ Lan cố t́m quên
Nhưng một ngày kia nàng bắt bướm đặt kề bên cánh lan
Hoa cùng với bướm,
ép chung một trang sách chôn cùng một nấm mồ
Ai đă từng yêu, cảm thông nỗi niềm đau thương với nàng
Mối t́nh đầu tiên nàng đành chôn vùi theo đôi bướm hoa
Sầu cho thân gái, t́nh duyên ngang trái,
tiếng chuông đêm dài như tiếng thở than
Như đem tin buồn, như gieo hoa tàn đến cho đời nàng
Chiều kia lũ chim trên cành buồn không ca
Chim hỡi xót thương ai
Hàng cây đứng im âm thầm nh́n mây bay che tím phía lưng trời
Một con đ̣ vắng đứng bơ vơ bên kia sông
Nước trôi lững lờ nghe chừng mang bao thương tâm
Rồi một thân lữ khách lên đ̣ qua bến sông, nét mặt u sầu
Chiều nay cũng như bao lần rồi Lan ra sân đứng khóc cô đơn
chợt nghe tiếng chuông reo từng hồi xa xa, ai đến viếng thăm chùa
Trời vô t́nh đă khiến xuôi nên cơn ly tan,
cớ sao vẫn c̣n xui người yêu đi thăm Lan
Điệp nh́n Lan không nói,
đôi ḷng chung đắng cay ứa lệ không lời
Điệp ơi, duyên lỡ làng rồi thôi đành chờ kiếp sau,
đừng đem ân t́nh thương nhớ đến đây chỉ thêm sầu
Cánh cửa trần tu, khép lại rồi mà chuông c̣n reo măi
Lan giận đời nên, nàng cắt đứt giây chuông từng lưu luyến
Đời Lan khác chi, như một cành hoa xuân hương sắc sớm phai mau
Một đêm gió mưa bên ngọn đèn quạnh hiu Lan đă chết linh hồn
Ngoài xa từng tiếng cuốc kêu thương ôi thê lương
Gió than năo nề trong màn đêm ôi đau thương
Từng hồi chuông ngao ngán ngân dài như khóc than,
tiễn một linh hồn
Lúc tuổi c̣n thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca
Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan
Lan như bông hoa ngàn, thương yêu vô vàn,
nguyện thề non nước sẽ không hề ĺa tan
Chuông đổ chùa xa, chiều tan trường về,
Điệp cùng Lan chung bước
Cuối nẻo đường đi, đôi bóng hẹn mùa thi Lan khóc đợi người đi
Lần cuối gặp nhau, Lan khẽ nói, thương măi nghe anh,
em yêu anh chân t́nh nếu duyên không thành,
Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời v́ anh
Nhưng ai có ngờ, lời xưa đă chứng minh khi t́nh tan vỡ
Lan đau buồn quá khi hay Điệp đă đi xây mộng gia đ́nh
Ai nào biết cho ai, đời quá chua cay duyên đành lỡ v́ ai
Bao nhiêu niềm vui cũng vùi chôn từ đây, vùi chôn từ đây
Lỡ một cung đàn, phải chi t́nh đời là ṿng dây oan trái
Nếu v́ t́nh yêu Lan có tội ǵ đâu sao vướng vào sầu đau
Nàng sống mà tim như đă chết
Duyên bóng cô đơn đôi môi xinh phai tàn
Thương thay cho nàng
Buồn xa nhân thế náu thân cửa Từ Bi
Tôi viết vào đây, chuyện nối tiếp t́nh yêu hai mái đầu
Ước mộng đẹp tươi, tuổi đương xuân mà sao chia lứa đôi
Từng đêm Lan khóc thầm trong cay đắng
Sớm ly tan v́ duyên kiếp dở dang, hoa thơm mau tàn,
ai hay cho nàng, cánh chim ĺa đàn
Lan gói niềm riêng t́m quên lăng ngày qua bên mái chùa
Sớm chuông chiều kinh mặc thời gian vẫn trôi trong tái tê
Nàng không sao xóa t́nh yêu xưa cũ,
dẫu cho con thuyền neo bến đường tu
Lan không mong chờ, nhưng Lan bây giờ mấy ai nào ngờ
Những chiều phai nắng, nàng thường ra ngồi gốc bồ đề
đem bao tâm sự gửi vào hư vô, v́ Lan cố t́m quên
Nhưng một ngày kia nàng bắt bướm đặt kề bên cánh lan
Hoa cùng với bướm,
ép chung một trang sách chôn cùng một nấm mồ
Ai đă từng yêu, cảm thông nỗi niềm đau thương với nàng
Mối t́nh đầu tiên nàng đành chôn vùi theo đôi bướm hoa
Sầu cho thân gái, t́nh duyên ngang trái,
tiếng chuông đêm dài như tiếng thở than
Như đem tin buồn, như gieo hoa tàn đến cho đời nàng
Chiều kia lũ chim trên cành buồn không ca
Chim hỡi xót thương ai
Hàng cây đứng im âm thầm nh́n mây bay che tím phía lưng trời
Một con đ̣ vắng đứng bơ vơ bên kia sông
Nước trôi lững lờ nghe chừng mang bao thương tâm
Rồi một thân lữ khách lên đ̣ qua bến sông, nét mặt u sầu
Chiều nay cũng như bao lần rồi Lan ra sân đứng khóc cô đơn
chợt nghe tiếng chuông reo từng hồi xa xa, ai đến viếng thăm chùa
Trời vô t́nh đă khiến xuôi nên cơn ly tan,
cớ sao vẫn c̣n xui người yêu đi thăm Lan
Điệp nh́n Lan không nói,
đôi ḷng chung đắng cay ứa lệ không lời
Điệp ơi, duyên lỡ làng rồi thôi đành chờ kiếp sau,
đừng đem ân t́nh thương nhớ đến đây chỉ thêm sầu
Cánh cửa trần tu, khép lại rồi mà chuông c̣n reo măi
Lan giận đời nên, nàng cắt đứt giây chuông từng lưu luyến
Đời Lan khác chi, như một cành hoa xuân hương sắc sớm phai mau
Một đêm gió mưa bên ngọn đèn quạnh hiu Lan đă chết linh hồn
Ngoài xa từng tiếng cuốc kêu thương ôi thê lương
Gió than năo nề trong màn đêm ôi đau thương
Từng hồi chuông ngao ngán ngân dài như khóc than,
tiễn một linh hồn