Lư Ngựa T́nh Thiêng
Thuở anh làm con ngựa trên lưng thắng kiệu vàng
là dành riêng mong chở em sang
Thuở em là công chúa
Ta dại dại khờ đă ưa
Chở nàng đến trăm năm bạc đầu
Ngỡ đâu là duyên nợ
Ai hay giữa ḍng đời
Kiệu t́nh em tháo bỏ như chơi
Biết bao là thương tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Bóng ngựa đứng ngu ngơ thật buồn
Ḱa là kiệu hoa người đă đưa nàng "dźa" dinh
Một bề lặng thinh nghe tiếng hí vang của ḿnh
Cuộc đời buồn tênh
Ngựa đứng u hoài một bên
Lặng nh́n người vui mà thấy xót xa ngậm ngùi
Bởi anh là con ngựa
Em thay giữa ḍng đời
Ngại ngần phân vân măi anh ơi
Bởi em rời không tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Để ngựa đứng bơ vơ đợi chờ
Để nghe chợt lưng nặng
Em xa với kiệu vàng
Kiệu sầu em thay triệu trên lưng
Ngả nghiêng ngựa tung vó
Ôm mộng cuồng chạy măi
Đến tận ngơ hư không miệt mài
Thuở anh làm con ngựa trên lưng thắng kiệu vàng
là dành riêng mong chở em sang
Thuở em là công chúa
Ta dại dại khờ đă ưa
Chở nàng đến trăm năm bạc đầu
Ngỡ đâu là duyên nợ
Ai hay giữa ḍng đời
Kiệu t́nh em tháo bỏ như chơi
Biết bao là thương tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Bóng ngựa đứng ngu ngơ thật buồn
Và ai từ đó biến thành ngựa điên
Chở sầu chạy miết đến miền vô biên
A di Đà Phật
A di t́nh thiêng...
là dành riêng mong chở em sang
Thuở em là công chúa
Ta dại dại khờ đă ưa
Chở nàng đến trăm năm bạc đầu
Ngỡ đâu là duyên nợ
Ai hay giữa ḍng đời
Kiệu t́nh em tháo bỏ như chơi
Biết bao là thương tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Bóng ngựa đứng ngu ngơ thật buồn
Ḱa là kiệu hoa người đă đưa nàng "dźa" dinh
Một bề lặng thinh nghe tiếng hí vang của ḿnh
Cuộc đời buồn tênh
Ngựa đứng u hoài một bên
Lặng nh́n người vui mà thấy xót xa ngậm ngùi
Bởi anh là con ngựa
Em thay giữa ḍng đời
Ngại ngần phân vân măi anh ơi
Bởi em rời không tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Để ngựa đứng bơ vơ đợi chờ
Để nghe chợt lưng nặng
Em xa với kiệu vàng
Kiệu sầu em thay triệu trên lưng
Ngả nghiêng ngựa tung vó
Ôm mộng cuồng chạy măi
Đến tận ngơ hư không miệt mài
Thuở anh làm con ngựa trên lưng thắng kiệu vàng
là dành riêng mong chở em sang
Thuở em là công chúa
Ta dại dại khờ đă ưa
Chở nàng đến trăm năm bạc đầu
Ngỡ đâu là duyên nợ
Ai hay giữa ḍng đời
Kiệu t́nh em tháo bỏ như chơi
Biết bao là thương tiếc
Giữa ḍng đời chảy xiết
Bóng ngựa đứng ngu ngơ thật buồn
Và ai từ đó biến thành ngựa điên
Chở sầu chạy miết đến miền vô biên
A di Đà Phật
A di t́nh thiêng...