Một Thoáng Chiêm Bao
Người có biết hồn ta đang uốn khúc
Dọc đường lên phố núi bỗng chập chùng mưa
Mắt người khép trên vai ta hư thực
Biết ḷng người đă chịu mở ra chưa
Ta vốn nhát một lời ru phút đó
Nên trăm con chim mộng đă bay vèo
Ta vốn khờ mười ngón tay nắm giữ
Câu thơ đành vụt mất một vần gieo
May mà khói, may mà sương c̣n níu kịp
Ṿng tay ôm âu yếm dưới chân đồi
Môi người thở nhịp nhàng trong đêm biếc
Đă nên vần nên điệu giữa môi ta
Thoảng như gió mà mong manh như khói
Cớ ǵ ḷng rộn măi giấc mơ ơi
Người có mộng mị không người yêu dấu
Cho đến nay ta được thức bên người
Dọc đường lên phố núi bỗng chập chùng mưa
Mắt người khép trên vai ta hư thực
Biết ḷng người đă chịu mở ra chưa
Ta vốn nhát một lời ru phút đó
Nên trăm con chim mộng đă bay vèo
Ta vốn khờ mười ngón tay nắm giữ
Câu thơ đành vụt mất một vần gieo
May mà khói, may mà sương c̣n níu kịp
Ṿng tay ôm âu yếm dưới chân đồi
Môi người thở nhịp nhàng trong đêm biếc
Đă nên vần nên điệu giữa môi ta
Thoảng như gió mà mong manh như khói
Cớ ǵ ḷng rộn măi giấc mơ ơi
Người có mộng mị không người yêu dấu
Cho đến nay ta được thức bên người