Người Đă Quên
Chim xa rừng c̣n thương cây nhớ cội
Người xa người rồi tội lắm người ơi
Người bỏ ra đi quên t́nh xưa quên ước thề
Người đi quên lối về, quên t́nh nghĩa phu thê
Năm năm rồi người không quay trở lại
Chuyện ân t́nh thành nỗi nhớ riêng tư
Bạc trắng như vôi, ta buồn ta đêm thế sự
Người quên quên mất rồi, người lại nhớ nhớ khôn nguôi
Ta t́m lên đường phố cũ
Như ngày xưa vẫn t́m về nơi mái ấm nhà êm
Ta như chim nhớ lá rừng
Về thăm cây thăm cội sao rừng chiều đ́u hiu
Ta đâu ngờ t́nh yêu nay cách trở
Từng đêm dài c̣n một bóng bơ vơ
T́nh nghĩa trăm nay đă chia hai huớng đời
Người đi quên mất rồi, người lại nhớ nhớ khôn nguôi
Người xa người rồi tội lắm người ơi
Người bỏ ra đi quên t́nh xưa quên ước thề
Người đi quên lối về, quên t́nh nghĩa phu thê
Năm năm rồi người không quay trở lại
Chuyện ân t́nh thành nỗi nhớ riêng tư
Bạc trắng như vôi, ta buồn ta đêm thế sự
Người quên quên mất rồi, người lại nhớ nhớ khôn nguôi
Ta t́m lên đường phố cũ
Như ngày xưa vẫn t́m về nơi mái ấm nhà êm
Ta như chim nhớ lá rừng
Về thăm cây thăm cội sao rừng chiều đ́u hiu
Ta đâu ngờ t́nh yêu nay cách trở
Từng đêm dài c̣n một bóng bơ vơ
T́nh nghĩa trăm nay đă chia hai huớng đời
Người đi quên mất rồi, người lại nhớ nhớ khôn nguôi