Liên Khúc Quê Hương
Ngày nào em tuổi mười lăm
Em hay nghe tôi ngồi đánh đàn
Tiếng đàn làm nỗi nhớ mênh mang
Rồi thời gian dần trôi mau
Em không nghe tôi dạo phím đàn
Mà chỉ nh́n lén lén bên sông
Sao em không như ngày nào sang đây nghe tôi ngồi đàn
Để điệu đàn buồn mênh mang
Em như mây trôi dịu dàng trôi lang thang trên bầu trời
Và mây đă xa tôi
Ầu ơ, ầu ơ ...
Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa
Có con chim đa đa hót lời nỉ non
Sao em nỡ lấy chồng từ khi tuổi c̣n son
Để con chim đa đa ngậm ngùi đành bay xa
------
Cắt nửa vầng trăng,
Cắt nửa vầng trăng tôi làm con đ̣ nhỏ
Chặt đôi câu thơ,
Bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chéo lướt sóng
Đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu
Để cùng hát khúc dân ca quê ḿnh
Để tôi sống giữa bao nhiêu ân t́nh
Bao ân t́nh mộc mạc làng quê
Trưa nắng hè, gọi nhau râm ran tre xanh
Cùng em khoác chiếc áo tơi ra đồng
Dù trời đổ nắng chang chang vẫn quàng
Để nghĩa t́nh đừng nhạt đừng phai
Thương nhau rồi đừng cởi áo cho ai
Thuyền t́nh tôi cứ lênh đênh ḍng trôi
Và người con gái tôi yêu nơi làng quê
Có ai ngờ chân lấm bùn mà tôi ngỡ gót chân tiên …
---
Quê Hương chốn thanh b́nh có bầu trời xanh thắm xanh.
Đồng lúa thẳng cánh c̣ bay lấp lánh cánh diều mơ ước tuổi thơ
Em ra chốn đô thành xa rời ṿng tay mẹ yêu
Từ nay giữa chốn phồn hoa xa rời cánh diều mơ ước hôm nào
Xa cánh diều mơ ước tuổi thơ
Nhớ thương những lời mẹ ru những đêm trăng vàng sáng trong.
Mơ ước thành cô Tấm ngày xưa sớm hôm không ngại gian khó.
Tiếng chim oanh vàng thiết tha
Em ra chốn đô thành mong thành cô Tấm ngày nay
Từ nay giữa chốn phồn hoa lấp lánh cánh diều mơ ước hôm nào
---
Ngày ấy em đi điệu lư buồn
Điệu lư buồn, điệu lư thở than!
Ngày ấy em đi, con đ̣ chiều,
Con đ̣ buồn lang thang không bến đỗ
Em ra đi ḍng sông trào sóng
Tiếc một thời ngàn nỗi đam mê
Đêm nay đây một lối tràn về
Trăng ngập ngừng níu bước chân ai
Bước chân nào để lại bao nhiêu nỗi nhớ
Em đă xa, xa khuất trong tôi
Con đường nhỏ, chuyện t́nh nho nhỏ
Giờ hắt hiu như nắng trở chiều
Ngày ấy em đi chiều nắng tàn
Sợi nắng vàng c̣n vương tóc em
Ngày ấy em thương con đ̣ chiều,
Sao vội vàng ra đi không luyến tiếc
Thương em đi hàng cây chở lá
Gió mùa về lạnh buốt bến sông
Nghe xa xa điệu lư ai ḥ
Điệu lư buồn ray rứt trong tôi
--
Anh c̣n nhớ con đ̣ xưa
Nhớ ḍng sông mênh mông thuở ấy
Mùi hương, cây trái chín trong vườn
Anh c̣n nhớ lũy tre làng
Hàng dừa nghiêng ḿnh đong đưa
Đường vào nhà em
Vàng tia nắng thưa
Anh c̣n nhớ mái đ́nh xưa
Ngôi đ́nh xưa ê a giọng hát
Gọi ve, bắt bướm những trưa hè
Chim đủ cánh, chim xa đàn
Chiều nào anh chợt sang sông
Về nơi phố đông,
Ḷng em ngẩn ngơ ngàn nỗi nhớ
Nỗi nhớ mong, cùng anh tay trong tay
Ghé bến sông xưa, gọi chung con đ̣
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta vào những khu vườn xinh
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta về chốn yên b́nh
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta về cội nguồn xưa
Chuyến đ̣ quê hương vẫn neo trong tim mỗi cuộc đời
---
Yêu dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng
Yêu anh yêu chị yêu bạn yêu bè
Yêu con đường làng ngày ngày hai buổi đến trường
Thuở c̣n bắt bướm hái hoa.
Yêu dân tộc Việt Nam ṇi giống lạc hồng
Yêu cha yêu mẹ ân nặng nghĩa đầy
Yêu cô nhà bên thuở c̣n hai đứa tắm mưa
Giờ này nên nghĩa cau trầu.
Thương ai, thương ai xa xứ nhớ nhà
Bơ vơ tha phương đất lạ quê người
Ngậm ngùi ḷng xót xa, mắt lệ đong đầy vơi nỗi nhớ.
Yêu dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng
Yêu anh dân cày yêu người nơi chiến trường
Ta không thể quên ḿnh là anh em một nhà
đậm đà t́nh nghĩa trước sau.
Em hay nghe tôi ngồi đánh đàn
Tiếng đàn làm nỗi nhớ mênh mang
Rồi thời gian dần trôi mau
Em không nghe tôi dạo phím đàn
Mà chỉ nh́n lén lén bên sông
Sao em không như ngày nào sang đây nghe tôi ngồi đàn
Để điệu đàn buồn mênh mang
Em như mây trôi dịu dàng trôi lang thang trên bầu trời
Và mây đă xa tôi
Ầu ơ, ầu ơ ...
Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa
Có con chim đa đa hót lời nỉ non
Sao em nỡ lấy chồng từ khi tuổi c̣n son
Để con chim đa đa ngậm ngùi đành bay xa
------
Cắt nửa vầng trăng,
Cắt nửa vầng trăng tôi làm con đ̣ nhỏ
Chặt đôi câu thơ,
Bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chéo lướt sóng
Đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu
Để cùng hát khúc dân ca quê ḿnh
Để tôi sống giữa bao nhiêu ân t́nh
Bao ân t́nh mộc mạc làng quê
Trưa nắng hè, gọi nhau râm ran tre xanh
Cùng em khoác chiếc áo tơi ra đồng
Dù trời đổ nắng chang chang vẫn quàng
Để nghĩa t́nh đừng nhạt đừng phai
Thương nhau rồi đừng cởi áo cho ai
Thuyền t́nh tôi cứ lênh đênh ḍng trôi
Và người con gái tôi yêu nơi làng quê
Có ai ngờ chân lấm bùn mà tôi ngỡ gót chân tiên …
---
Quê Hương chốn thanh b́nh có bầu trời xanh thắm xanh.
Đồng lúa thẳng cánh c̣ bay lấp lánh cánh diều mơ ước tuổi thơ
Em ra chốn đô thành xa rời ṿng tay mẹ yêu
Từ nay giữa chốn phồn hoa xa rời cánh diều mơ ước hôm nào
Xa cánh diều mơ ước tuổi thơ
Nhớ thương những lời mẹ ru những đêm trăng vàng sáng trong.
Mơ ước thành cô Tấm ngày xưa sớm hôm không ngại gian khó.
Tiếng chim oanh vàng thiết tha
Em ra chốn đô thành mong thành cô Tấm ngày nay
Từ nay giữa chốn phồn hoa lấp lánh cánh diều mơ ước hôm nào
---
Ngày ấy em đi điệu lư buồn
Điệu lư buồn, điệu lư thở than!
Ngày ấy em đi, con đ̣ chiều,
Con đ̣ buồn lang thang không bến đỗ
Em ra đi ḍng sông trào sóng
Tiếc một thời ngàn nỗi đam mê
Đêm nay đây một lối tràn về
Trăng ngập ngừng níu bước chân ai
Bước chân nào để lại bao nhiêu nỗi nhớ
Em đă xa, xa khuất trong tôi
Con đường nhỏ, chuyện t́nh nho nhỏ
Giờ hắt hiu như nắng trở chiều
Ngày ấy em đi chiều nắng tàn
Sợi nắng vàng c̣n vương tóc em
Ngày ấy em thương con đ̣ chiều,
Sao vội vàng ra đi không luyến tiếc
Thương em đi hàng cây chở lá
Gió mùa về lạnh buốt bến sông
Nghe xa xa điệu lư ai ḥ
Điệu lư buồn ray rứt trong tôi
--
Anh c̣n nhớ con đ̣ xưa
Nhớ ḍng sông mênh mông thuở ấy
Mùi hương, cây trái chín trong vườn
Anh c̣n nhớ lũy tre làng
Hàng dừa nghiêng ḿnh đong đưa
Đường vào nhà em
Vàng tia nắng thưa
Anh c̣n nhớ mái đ́nh xưa
Ngôi đ́nh xưa ê a giọng hát
Gọi ve, bắt bướm những trưa hè
Chim đủ cánh, chim xa đàn
Chiều nào anh chợt sang sông
Về nơi phố đông,
Ḷng em ngẩn ngơ ngàn nỗi nhớ
Nỗi nhớ mong, cùng anh tay trong tay
Ghé bến sông xưa, gọi chung con đ̣
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta vào những khu vườn xinh
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta về chốn yên b́nh
Chuyến đ̣ quê hương sẽ đưa ta về cội nguồn xưa
Chuyến đ̣ quê hương vẫn neo trong tim mỗi cuộc đời
---
Yêu dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng
Yêu anh yêu chị yêu bạn yêu bè
Yêu con đường làng ngày ngày hai buổi đến trường
Thuở c̣n bắt bướm hái hoa.
Yêu dân tộc Việt Nam ṇi giống lạc hồng
Yêu cha yêu mẹ ân nặng nghĩa đầy
Yêu cô nhà bên thuở c̣n hai đứa tắm mưa
Giờ này nên nghĩa cau trầu.
Thương ai, thương ai xa xứ nhớ nhà
Bơ vơ tha phương đất lạ quê người
Ngậm ngùi ḷng xót xa, mắt lệ đong đầy vơi nỗi nhớ.
Yêu dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng
Yêu anh dân cày yêu người nơi chiến trường
Ta không thể quên ḿnh là anh em một nhà
đậm đà t́nh nghĩa trước sau.