Lời Ru Ngày Xưa
Chiều buông xuống nhẹ trên đồi nương
Bâng khuâng trong chiều
Tựa như ta về thăm mẹ ta
Bao năm xa nhà
Ngày ra đi mẹ không c̣n chi
Ngoài mái tóc hoa râm
Mái tranh nghèo, bếp lửa hồng, củ khoai lùi
Hoàng hôn xuống nhẹ ôm trời mây
Như ru ta về
Tựa như dáng mẹ đang ngồi trông
Xa xôi quê nghèo
Bừng cơn mơ chợt ta nhận ra
Ḷng bỗng nhớ xôn xao
Khói lam chiều, bóng mẹ già, khuất lưng đồi cuối chân trời
Gió d́u măi gót chân mẹ tôi
Phong sương trên gánh vai gầy
Nắng rời mái tóc mây mẹ tôi
Sao không biết ta nào hay
Ru buồn lọn tóc ngày xưa ấy
Ru hời mẹ ru vàng tia nắng
Thêm buồn ngày xưa thời áo trắng
Thêm buồn lời ru mẹ hoài ru
Nắng khô nước mắt hoen bờ mi
Cô đơn đôi bóng mẹ về
Gió ǵn giữ tháng năm đừng trôi
Tôi không muốn xa mẹ tôi
Ru buồn chiều bóng bạc vai áo
Ru hời lời ru ngoài hiên vắng
Thêm buồn buồn rơi vào sân nắng
Thêm buồn lời ru mẹ hoài ru
Bâng khuâng trong chiều
Tựa như ta về thăm mẹ ta
Bao năm xa nhà
Ngày ra đi mẹ không c̣n chi
Ngoài mái tóc hoa râm
Mái tranh nghèo, bếp lửa hồng, củ khoai lùi
Hoàng hôn xuống nhẹ ôm trời mây
Như ru ta về
Tựa như dáng mẹ đang ngồi trông
Xa xôi quê nghèo
Bừng cơn mơ chợt ta nhận ra
Ḷng bỗng nhớ xôn xao
Khói lam chiều, bóng mẹ già, khuất lưng đồi cuối chân trời
Gió d́u măi gót chân mẹ tôi
Phong sương trên gánh vai gầy
Nắng rời mái tóc mây mẹ tôi
Sao không biết ta nào hay
Ru buồn lọn tóc ngày xưa ấy
Ru hời mẹ ru vàng tia nắng
Thêm buồn ngày xưa thời áo trắng
Thêm buồn lời ru mẹ hoài ru
Nắng khô nước mắt hoen bờ mi
Cô đơn đôi bóng mẹ về
Gió ǵn giữ tháng năm đừng trôi
Tôi không muốn xa mẹ tôi
Ru buồn chiều bóng bạc vai áo
Ru hời lời ru ngoài hiên vắng
Thêm buồn buồn rơi vào sân nắng
Thêm buồn lời ru mẹ hoài ru