Tuyết Sơn Phi Hồ
Phút đầu, t́nh vội đến mau.
Yêu thương cháy nồng, nhớ mong tháng ngày.
Ṿng tay êm ái, ru t́nh say măi.
Rồi ngỡ ngàng, cuộc t́nh chóng tan.
Duyên nay lỡ làng, biết ai phũ phàng.
Niềm đau thương ấy, ḿnh anh từ đây.
Giữa bóng tối khuất lấp, sầu tê tái.
Những nỗi nhớ biết nói cùng ai.
Có tiếc nuối cũng thế, t́nh xa măi.
T́nh theo gió ngàn khơi.
Hỡi em...
Cuộc t́nh nào vừa đến đă xa.
T́nh là ǵ làm sao ai biết.
Một người t́m niềm vui măi phương nào.
Một người và niềm đau chôn dấu.
Phút đầu, t́nh vội đến mau.
Yêu thương cháy nồng, nhớ mong tháng ngày.
Ṿng tay êm ái, ru t́nh say măi.
Rồi ngỡ ngàng, cuộc t́nh chóng tan.
Duyên nay lỡ làng, biết ai phũ phàng.
Niềm đau chôn dấu nào ai hiểu thấu
Yêu thương cháy nồng, nhớ mong tháng ngày.
Ṿng tay êm ái, ru t́nh say măi.
Rồi ngỡ ngàng, cuộc t́nh chóng tan.
Duyên nay lỡ làng, biết ai phũ phàng.
Niềm đau thương ấy, ḿnh anh từ đây.
Giữa bóng tối khuất lấp, sầu tê tái.
Những nỗi nhớ biết nói cùng ai.
Có tiếc nuối cũng thế, t́nh xa măi.
T́nh theo gió ngàn khơi.
Hỡi em...
Cuộc t́nh nào vừa đến đă xa.
T́nh là ǵ làm sao ai biết.
Một người t́m niềm vui măi phương nào.
Một người và niềm đau chôn dấu.
Phút đầu, t́nh vội đến mau.
Yêu thương cháy nồng, nhớ mong tháng ngày.
Ṿng tay êm ái, ru t́nh say măi.
Rồi ngỡ ngàng, cuộc t́nh chóng tan.
Duyên nay lỡ làng, biết ai phũ phàng.
Niềm đau chôn dấu nào ai hiểu thấu