Trách Người Đi
Sương lam tuôn rơi hắt hiu trên hàng thông xám reo vi vu
Khiến xui bao nhiêu nhớ nhung tràn ḷng ước mơ
Người đi phương xa đâu ngờ
Miền quê hương ai mong chờ
Đau đớn xót thầm từ ngày biệt ly
Gió thu về mang thương nhớ
Đến cho ḷng thêm chan chứa
Lá ngô bay trong sương sầu
Biết bao giờ c̣n thấy nhau
Tối buông màn sương pha muối
Xót xa ḷng riêng trăm mối
Gió thu xưa không quên về
Cớ sao mà người cứ đi ?
Đêm đêm canh ba lắng nghe câu ḥ êm ái trên ḍng sông
Tiếng ca năm xưa thản nhiên cùng thuyền cuốn xuôi
Đ̣ quen không mang duyên về
C̣n gan đâu tin câu thề
Xa vắng mấy ngàn lần nh́n thuyền đi
Gió thu về mang thương nhớ
Đến cho ḷng thêm chan chứa
Lá ngô bay trong sương sầu
Biết bao giờ c̣n thấy nhau
Tối buông màn sương pha muỗi
Xót xa ḷng riêng trăm mối
Gió thu xưa không quên về
Cớ sao mà người cứ đi?
Khiến xui bao nhiêu nhớ nhung tràn ḷng ước mơ
Người đi phương xa đâu ngờ
Miền quê hương ai mong chờ
Đau đớn xót thầm từ ngày biệt ly
Gió thu về mang thương nhớ
Đến cho ḷng thêm chan chứa
Lá ngô bay trong sương sầu
Biết bao giờ c̣n thấy nhau
Tối buông màn sương pha muối
Xót xa ḷng riêng trăm mối
Gió thu xưa không quên về
Cớ sao mà người cứ đi ?
Đêm đêm canh ba lắng nghe câu ḥ êm ái trên ḍng sông
Tiếng ca năm xưa thản nhiên cùng thuyền cuốn xuôi
Đ̣ quen không mang duyên về
C̣n gan đâu tin câu thề
Xa vắng mấy ngàn lần nh́n thuyền đi
Gió thu về mang thương nhớ
Đến cho ḷng thêm chan chứa
Lá ngô bay trong sương sầu
Biết bao giờ c̣n thấy nhau
Tối buông màn sương pha muỗi
Xót xa ḷng riêng trăm mối
Gió thu xưa không quên về
Cớ sao mà người cứ đi?